Thứ Ba, 22/07/2014   Trung Tâm Mục Vụ Dòng Chúa Cứu Thế - 38 Kỳ Đồng, Phường 9, Quận 3, Sài gòn - ĐT: 9.316.322 (255) - 9.319.835 - Email: ttmvcssr@hcm.vnn.vn  
   
Suy niệm Tin Mừng
Bài giảng online
Bài giảng Lễ Xa Quê
Hành hương online
Câu chuyện online
Thước phim hàng tuần
Bảo vệ Sự Sống
Trợ giúp người nghèo
Bác Ái Phanxicô
Help The Poor
Giọt Nắng - Giọt Mưa
Ephata
Gospelnet
Halleluyah
Sống Lời Chúa
Di dân - Xa quê
Ma túy - HIV/AIDS
  :: Chứng tá
  :: Cùng thông tin - tìm hiểu
  :: Phương pháp
  :: Cùng hiệp thông
Sư phạm giáo lý
Năng động - Sinh hoạt
Văn kiện Giáo Hội
Kinh Thánh Tân Ước
Tài liệu nghiên cứu
Ý cao tình đẹp
Hỏi đáp
Nguyện ca - Hoạt ca
Hình ảnh hoạt động
Quà tặng
Thiệp điện tử
 
 
Xin chân thành cảm ơn
các nhà tài trợ
 
   
 
  Ma túy - HIV/AIDS - Cùng hiệp thông  
 
 


THÁNH LỄ VỌNG PHỤC SINH TẠI TRUNG TÂM MAI HÒA

“Alô ! Nga ơi ! Bây giờ là 3g45 rồi, mà bên anh mưa tầm tã. Nếu đến giờ mà anh không có mặt thì đoàn cứ đi nhé ! Đừng đợi anh !” – “Anh cố mà đi ! Chương trình đã được chuẩn bị đâu vào đấy rồi !”

Nhóm Thiện Chí đã chuẩn bị một Thánh Lễ Vọng Phục Sinh ở Củ Chi. Mọi sự đã đâu vào đó rồi, tôi có đi dự thì cũng chỉ là khán giả thôi, mà ở nhà cũng chẳng trở ngại gì. Thế nhưng nếu thuận tiện thì tôi cũng đi với Nhóm Thiện Chí cho vui: Đêm Phục Sinh, không dự Thánh Lễ nơi này thì cũng dự nơi khác thôi !

Mưa tạnh ! Tôi tống hết ga chạy lên Gò Vấp cho kịp lúc khởi hành. Tôi đến nhà Thanh Nga vừa lúc đoàn chất những bao thức ăn cuối cùng lên xe, chuẩn bị cho bữa ăn nhẹ sau Thánh Lễ.

Hơn một giờ sau, xe đến Mai Hòa, Trung Tâm Chăm Sóc Bệnh Nhân AIDS vào giai đoạn cuối cùng. Chuyển các thùng thuốc và đồ ăn chưa xong, thì Nhóm Thiên Ân cũng vừa đến. Mười sáu em khiếm thị của Mái Aám Thiên Ân, dưới sự dẫn dắt của thầy Quốc Phong, cùng với 5 thầy Dòng Tên, sẽ là ‘ca đoàn’ cho Thánh Lễ đêm nay. Từng em một bước xuống, đặt tay trên vai nhau đi vào Trung Tâm. Chẳng bao lâu sau, hai mươi tám em của Mái Aám Như Nghĩa cũng đến. Nhà Như Nghĩa được các Nữ Tu Dòng Phan Sinh Thừa Sai Đức Mẹ thành lập tại Bình Hưng Hòa, chủ yếu dành cho các em nữ. Xơ Mai Công, nguyên Bề Trên Tỉnh Dòng Việt Nam, hiện phối hợp với xơ Thúy Hằng để chăm sóc cho gần 40 em khiếm thị từ 5 tuồi đến 22.

Tất cả mọi người đi vào trong sân để chuẩn bị Thánh Lễ được dự định khởi sự vào lúc 6g30. Xơ Tuệ Linh, Nữ Tử Bác Ái, giám đốc Trung Tâm Mai Hòa, tiếp từng đoàn với vẻ đơn sơ thân mật của một người gặp lại những kẻ thân quen, rồi đưa xuống khu vực sẽ cử hành Thánh Lễ.

Đêm hôm nay, nhóm Thiện Chí đã mời hai Nhà Như Nghĩa và Thiên Ân về Trung Tâm Mai Hòa để cùng nhau dâng Thánh Lễ Phục Sinh giữa những con người bước từng ngày đến cái chết. Cùng với hơn 40 em khiếm thị có mặt hôm ấy, có sự tham gia của gần 40 Tu Sĩ gồm các thầy Dòng Chúa Cứu Thế và Dòng Tên, và các xơ Dòng Nữ Tử Bác Ái và Dòng Phan Sinh Thừa Sai. Thánh Lễ được đồng tế với ba linh mục, một Linh Mục Dòng Đa-minh và một Linh Mục Dòng Chúa Cứu Thế và một Linh Mục Dòng Camillo chuyên lo cho người có HIV. Ngoài nhóm Thiện Chí tổ chức buổi lễ, thì còn có sự hiện diện của một nhóm thiện nguyện khác, cùng đi với một người Úc, bà Judith Orr, chủ tịch của một hiệp hội Bác Ái Úc, mà chính bà là sáng lập viên.

Nhìn xơ Tuệ Linh, với tuổi đời chưa cao nhưng mái tóc bạc đi từng ngày kể từ khi thành lập Trung Tâm này, tôi hỏi: 
- Hiện nay tại Trung Tâm có bao nhiêu bệnh nhân ?
- 25 người. Người ở lâu nhất là 4 năm. Người mới nhất vừa được tiếp nhận hôm qua.
- Thế từ ngày mở Trung Tâm đến nay, xơ chôn bao nhiêu người rồi ?
- Độ chừng 80 người.
- Thánh Lễ đêm nay, có bao nhiêu người dự ?
- Khoảng mươi người, vì đa số không phải là Công Giáo. Đó là chưa kể những người quá yếu không thể rời phòng nổi. 

Hơn 100 người đến để dâng Thánh Lễ giữa không đầy 10 bệnh nhân AIDS, có bỏ công không ? Ngoài ngân quỹ phải chi để mướn ba chiếc xe cho hai nhà khiếm thị và cho Nhóm Thiện Chí, cùng với quà tặng và bữa ăn tối cho những người dự Lễ, thì phải kểdđến việc chuẩn bị, sắp xếp của các thầy, các sơ, cho có một chỗ để dâng Thánh Lễ ngoài trời, rồi phải di chuyển bằng Honda hơn một giờ đồng hồ từ Sài-gòn đến Củ Chi. Nội những công sức ấy thôi thì xem ra cũng không bỏ công một tí nào. Thế nhưng, Chúa Phục Sinh là cho những con người chết, và sắp chết, và dù ở Mai Hòa chỉ có một người đón nhận ơn Phục Sinh thôi, thì giá trả cũng không gì là quá đáng !

Nghi lễ Vọng Phục Sinh bắt đầu với lễ làm phép lửa tại đài Vĩnh Biệt, trước những hũ tro của một số đã từ Trung Tâm này mà về với Vĩnh Cửu. Đoàn kiệu nến di chuyển về bàn thờ, được đặt trên đường đi, giữa hai dãy nhà bệnh nhân. Kinh Exultet được cha Vũ Khởi Phụng xướng lên với giọng ténor đã thấm mệt vì tuổi tác và vì ba ngày vừa qua sống tại đây để gần gũi, chia sẻ và linh hướng cho các anh chị em. Tiếng hát thoát ra từ một bộ tăng âm quá nhỏ, không đủ để tạo bầu không khí trọng thể của Đêm Thánh, nhưng vừa đủ để rót từng tiếng một vào nơi sâu thẳm của tâm hồn mỗi người.

Trong đêm tối, hai em khiếm thị lần lượt được dẫn lên cạnh bàn thờ đế đọc bài đọc. Cắp mắt các em, tuy không nhận được ánh sáng tự nhiên, nhưng vẫn đón nhận được sự sáng siêu nhiên qua hai bàn tay lướt trên những dòng chữ braille; và hai em ấy, những em không bao giờ nhìn thấy ánh sáng, lại công bố ánh sáng Phục Sinh cho những người sáng mắt nhưng chỉ thấy được tí ánh sáng leo lét chập chờn trên ngọn nến Phục Sinh mà thôi. Tiếng hát chân thành và dũng mãnh của những em khuyết tật, thua thiệt đủ điều, cứ như là một thách thức: “Vang lên muôn lời ca, ta ca tụng Chúa, vì uy danh Ngài cao cả !”

Lời giảng của cha Toại, đặc biệt hướng đến các bệnh nhân AIDS, kêu gọi họ ‘xin vâng’ với hiện trạng từng ngày của mình, và ‘nói không’ với tất cả những gì là tuyệt vọng, là tiêu cực, khiến mình không thể trung thành với vị Thiên Chúa đã Phục Sinh và có quyền phục sinh những ai đặt hy vọng vào Ngài. Tiếp theo là Phép Rửa cho 8 Tân Tòng, gồm 5 bệnh nhân trưởng thành và 3 em bé. Lời nguyện Giáo Dân của 2 trong số 5 người tân tòng vươn lên một niềm phó thác đến nhói đau: họ xin cho được đón nhận tất cả những gì xảy ra ngày mai và xin ơn trung thành với Chúa đến cùng ! Tất cả những tâm tình ấy được vị chủ tế, cha Nguyễn Đăng Trực, Dòng Đa Minh, đặt lên bàn thánh mà dâng lên Chúa Cha khi lặp lại lời hiến tế của Chúa Con.

Đêm hôm nay, trên toàn cõi Việt Nam, Thánh Lễ được dâng trọng thể nơi Thánh Đường, với đèn nến sáng trưng, với trăm ngàn người sốt sắng nghiêm trang; và nơi đây, Thánh Lễ được cử hành giữa đất trời, mà thành phần tham dự là vài chục người đứng ngồi không yên, hoặc vì khuyết tật hoặc vì đang đối diện với cái chết.

Thế nhưng tôi cảm thấy rõ ràng hơn bao giờ hết rằng Chúa từng chết đi ngoài trời và cũng sống lại ngoài trời; vì thế, Thánh Lễ Phục Sinh này THẬT hơn rất nhiều Thánh Lễ Phục Sinh mà tôi từng dự trong đời. Ở đây, ánh sáng Phục Sinh được đón nhận cụ thể hơn nơi nào khác, vì những người đón nhận là những người hoặc đang đi dần đến cái chết trong thân thể, hoặc phải sống triền miên trong tối tăm cho đến mãn đời. Và những lời cầu của họ, kết hợp với hy lễ Chúa Con, đi thẳng vào lòng Chúa Cha trên Trời, vì Thánh Đường hôm nay không phải là một Nhà Thờ với mái vòm, với tường vách, mà là khoảng không gian vô tận, lan rộng đến ngôi mộ Giê-ru-sa-lem năm xưa, nơi mà Chúa đã Phục Sinh từ cõi chết để phục sinh mọi con người đang đi vào cõi chết, bắt đầu từ những người có mặt hôm nay tại Trung Tâm này.

Sau Thánh Lễ, các bệnh nhân và các em khiếm thị dự một buổi liên hoan nhẹ với thức ăn của nhóm đem theo, đồng thời hát cho nhau nghe. Buổi văn nghệ không có gì đặc sắc, nhưng thật cảm động, nhất là khi nghe tiếng hát của một vài em bé mặc những chiếc áo đầm trắng, đầu đội một vòng hoa, đẹp như những em đóng vai thiên thần trong những ngày rước kiệu. Những em bé này là con của các bệnh nhân đã qua đời,và sau tiếng hát thơ ngây trong sáng đó là một bản án tử hình mà các em không biết giờ nào mình sẽ bị hành quyết ! Xót xa cho các em thì có xót xa, nhưng Thánh Lễ Phục Sinh đêm nay đã củng cố lại trong lòng tôi niềm hy vọng trường kỳ, tuy bị thời gian bào mòn đi ít nhiều.

Thánh Lễ Vọng Phục Sinh chấm dứt từ lâu, nhưng bài hát kết lễ của hai ca đoàn người mù vẫn còn vang dội trong lòng tôi, và tôi nghĩ cũng âm ỉ thấm thía trong lòng của nhiều bệnh nhân và nhiều người khác nữa. Những tiếng hát khẳng khái ấy vang lên như một lời chứng gửi đến cộng đoàn: lời chứng của những người tối mắt nhưng sáng niềm tin, gửi đến những người sáng mắt nhưng niềm tin chưa kịp bừng sáng trở lại trong đêm Phục Sinh này:

Này bạn hỡi hãy thắp sáng lên, thắp sáng lên con tim nồng nàn.
Này  bạn hỡi hãy thắp sáng lên ngọn lửa yêu thương,
cuộc đời bao tăm tối quanh tôi đang cần đến ánh sáng chiếu soi,
này bạn hỡi xin chớ lãng quên ánh nến trái tim cho đời đẹp lên.
Hãy thắp lên đời ta, hãy thắp cho trần gian,
Thắp sáng lên tình yêu, sáng lên niềm tin, niềm tin Giê-su.
Hãy thắp lên đời ta, hãy thắp cho trần gian.
Đốt cháy tan niềm đau, xóa bóng đêm từ lâu vây kín quanh đời.
( Lời và Nhạc: Nhóm Lữ Hành )

Nhớ lại cơn mưa lúc chiều, tôi bàng hoàng nghĩ ngợi. Tôi đã suýt bỏ qua một đêm Phục Sinh đem lại sức sống cho mình. Tôi bỗng thấy mình mong manh quá ! Chỉ cần một cơn mưa là tôi có thể bỏ qua cơ may nhìn thấy Aùnh Sáng của Chúa. Trong đời mình, hẳn tôi đã từng bỏ qua bao nhiêu cơ hội để nhận lãnh hồng ân Thiên Chúa, chỉ vì một trở ngại cỏn con nào đó. Rất may mà cơn mưa chiều nay không kéo dài. Rất may mà Chúa không đòi hỏi cao hơn sự ươn hèn của tôi ! Vâng, Chúa vẫn trung thành mãi. Ngài mãi mãi vẫn là Tình Yêu và là Tình Yêu Phục Sinh. Ha-lê-lui-a !

TRẦN DUY NHIÊN, Phục Sinh 2006

 
 
  Lượt người xem: 3815 [ Giới thiệu cho bạn bè | Trang trước |  Đầu trang ]
 
Trung Tâm Mục Vụ Dòng Chúa Cứu Thế - 38 Kỳ Đồng, P.9, Q.3, Sài gòn - ĐT: 9.316.322 (255) - 9.319.835 - Email: ttmvcssr@hcm.vnn.vn