Thứ Tư, 22/05/2013   Trung Tâm Mục Vụ Dòng Chúa Cứu Thế - 38 Kỳ Đồng, Phường 9, Quận 3, Sài gòn - ĐT: 9.316.322 (255) - 9.319.835 - Email: ttmvcssr@hcm.vnn.vn  
   
Suy niệm Tin Mừng
Bài giảng online
Bài giảng Lễ Xa Quê
Hành hương online
Câu chuyện online
Thước phim hàng tuần
Bảo vệ Sự Sống
Trợ giúp người nghèo
Bác Ái Phanxicô
Help The Poor
Giọt Nắng - Giọt Mưa
Ephata
Gospelnet
Halleluyah
Sống Lời Chúa
Di dân - Xa quê
  :: Cùng trăn trở
  :: Cùng chia sẻ
Ma túy - HIV/AIDS
Sư phạm giáo lý
Năng động - Sinh hoạt
Văn kiện Giáo Hội
Kinh Thánh Tân Ước
Tài liệu nghiên cứu
Ý cao tình đẹp
Hỏi đáp
Nguyện ca - Hoạt ca
Hình ảnh hoạt động
Quà tặng
Thiệp điện tử
 
 
Xin chân thành cảm ơn
các nhà tài trợ
 
   
 
  Di dân - Xa quê - Cùng chia sẻ  
 
 

SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT 30 QUANH NĂM A

Sống trăm năm một cuộc đời – đời người đi Đạo – dân con Đức Chúa Trời vẫn thường nghe lời cầu chúc rất cao sang như:

“Nó lại chúc nhau cái sự sang,
Người thì bán tước, kẻ mua quan”. ( Trần Tế Xương )

Về với sáu mươi năm hành Đạo – Đạo của con dân sống ở đời – người Giáo Dân bậc thứ lại được biết các nhận định rất hiền và rất từ như: “Anh em đã bắt chước chúng tôi và noi gương Chúa khi đón nhận Lời Ngài giữa bao gian truân với niềm vui do Thánh Thần ban cho” ( 1 Tx 1, 6 )

Có một Giáo Dân người Việt kể cho tôi nghe về nỗi gian truân anh chịu đựng trên bước đường lưu lạc, tạm dung nơi xứ người. Tên anh là Nguyễn Văn Mạnh, con trai của một gia đình đông con gồm 8 trai, 4 gái. Năm 1978, ba mẹ anh, tuy là nông gia chất phác chẳng biết nhìn xa trông rộng, nhưng cũng thấy được tình hình nguy cập không thể chăm nổi đàn con 12 đứa, nên đã quyết định cho một cháu gửi nó lên tàu theo đám người vượt biển, vượt biên. Và, hành trình của những người này đầy hãi hùng, kinh khiếp, đầy những nguy cơ bỏ xác nơi biển Đông.

Bốn giờ sáng hôm ấy, có tiếng gõ nhẹ nơi cửa, người ta đến đón, Mạnh chào ba mẹ lần cuối để từ biệt. Và đó cũng đích thực là lần cuối cùng trong đời anh còn thấy mặt mẹ cha. Vừa bước chân ra khỏi nhà, anh được bịt mắt dắt lên xe tải đưa đi theo đường dây, được giữ kín. Hành trình kéo dài suốt 8 tiếng đồng hồ, ngang qua nhiều khu rừng rậm. Cuối cùng, anh cũng ra tới bãi đáp vắng lạ. Đến đây, vừa cởi băng bịt mắt, anh mới biết là mình còn sống. Mạnh kể lại: Nếu chẳng may gặp phải những người thất đức, chỉ biết tính toán tiền bạc, thì chắc anh đã bỏ xác ở đâu đó, giống nhiều gia đình có con ra đi biệt tăm, vô âm tín.

Mạnh còn kể: chúng con rất may là được đưa lên “tắc-xi” ra gặp “cá lớn”. Ghe bầu được gọi là “cá lớn” chỉ có sức chứa tối đa 10 người, thế mà họ cũng chất nêm đến 29 mạng người. Thực phẩm, xăng dầu, nước uống không được trang bị chu đáo cho chuyến đi dài ngày, những hai tuần. Mọi người trên chiếc xuồng câu ọp ẹp đều mệt lả, đói khát và bệnh tật vì phơi nắng suốt tuần đến khô miệng. Cướp biển người Thái bắt gặp đã không hề nương tay. Họ nhẫn tâm hãm hiếp tất cả phụ nữ trên ghe, vứt xác 6 người xuống biển vì mấy người này không còn đủ sức chịu đựng được nữa.

Vừa thấy đất liền, 20 người còn lại tưởng chừng hy vọng sống sót đã gần kề, ai ngờ Hải Quân Mã Lai, tuân lệnh trên, lại dùng súng đuổi thuyền nhân người Việt trở ra Hải Phận Quốc Tế, không thương tiếc. Mạnh nói: “Vào giờ phút đen tối ấy, con như mất hết niềm tin vào Chúa Mẹ lẫn tình nguời. Chỉ biết chờ chết, mà thôi.”

May cho Mạnh gặp được tàu buôn người Hà Lan cứu vớt cho nước, tặng thực phẩm, xăng dầu và cặp mạn đưa về đất liền Phi Luật Tân chờ một đệ tam quốc gia tiếp vớt. Cuối cùng, Mạnh đã được nước Úc chấp thuận cho tạm dung. Và, một năm sau đó, anh đặt chân lên Sydney, ổn định cuộc sống. Nay, sau nhiều năm cố gắng cần cù, anh đã ra bác sĩ , quyết định quay lại giúp đỡ cộng đồng vùng thôn quê suốt 2 năm liền, không lấy một đồng thù lao.

Trong sách Xuất Hành hôm nay, Đức Chúa nói với Mô-sê: “Ngươi không được ngược đãi, áp bức các ngoại kiều vì chính ngươi cũng từng là ngoại kiều trên đất Ai Cập.”  Ở Tin Mừng Mát-thêu, Đức Ki-tô cũng khẳng định: “Các con hãy yêu mến Đức Chúa và thương yêu người thân cận hết lòng trí và tâm hồn, cho phải phép”.

Riêng tôi, tôi nghĩ: với thế giới Tây Phương, hiện nay chẳng có vấn đề nào cấp bách mời gọi chúng ta thi hành triệt để như vấn đề đối xử với các di dân, tị nạn. Dạo gần đây, nhiều nước trên thế giới đã có lòng tốt đón tiếp những người chọn rời bỏ hoặc trốn khỏi nơi chôn rau cắt rốn của mình. Vốn sẵn giàu sang có đủ tiền của Trời cho như nước Úc, thì việc đón tiếp những người mang phận hẩm hiu cũng là chuyện đương nhiên, dễ hiểu. Càng dễ hiểu hơn nữa, khi các nước phương Tây của chúng ta nay cũng đã định ra số lượng người mỗi năm để thâu nhận vào cửa ngõ mình tạm dung vì những lợi ích chung.

Tin Mừng hôm nay, Đức Ki-tô không hứa trước với ta rằng: việc chứng tỏ mình mến Chúa và yêu người thân cận không phải là không gây cho chúng ta tốn kém tiền bạc. Nhưng luật thương người mà Đức Chúa dạy ta phải làm, luôn kéo theo những đòi hỏi hy sinh cao độ. Đòi hỏi ấy gửi đến cho chúng ta với tư cách cá nhân hay đòan thể, đất nước. Nếu công nhận lời dạy như thế ấy, thì ta cũng phải có quyết tâm đùm bọc người thân cận của mình nữa. Ở một đoạn khác trong Tin Mừng Mát-thêu, Đức Ki-tô còn nhắc nhở: “Ai nhận nhiều, sẽ phải cho nhiều”.

Điều đáng buồn là: nhiều người trong chúng ta đều muốn có đời sống tốt đẹp, nhưng lại ít ra tay nghĩa hiệp giúp cho than nhân từ nơi khác hoặc từ các nước khác đến, có thể kiến tạo được đất lành dễ sống. Rốt cuộc, chúng ta có khi cũng đã chối từ san sẻ mọi tốt lành ta đã thừa hưởng hoặc đã tạo được do cần cù lao động mới có.

Thánh Mát-thêu còn kể cho ta nghe câu chuyện Đức Ma-ri-a, Thánh Giu-se và Chúa Giê-su đã phải rời It-ra-en để tá túc bên đất Ai Cập, sống kinh nghiệm của “người di tản buồn”. Ngày nay, nếu Gia Đình rất Thánh của Chúa Giê-su cũng lại đến với ta, xin định cư giống như những người tị nạn hôm nay, thì chắc cũng sẽ bị tống khứ gửi về cho bạo chúa Hê-rô-đê xử lý, mà thôi.

Cầu mong cho Tiệc Thánh hôm nay giúp ta có được sự đổi thay tận đáy lòng để ta biết hành xử cho đúng với mọi người, ở mọi nơi. Mọi người có nghĩa là và có thể là chính người cận thân hoặc cận lân. Họ có thể là khách lạ tị nạn hoặc bạn bè thân quen đang túng quẫn. Túng và quẫn không chỉ về thể xác. Túng và quẫn cả về mặt tinh thần và trí tuệ nữa. Họ là những người không cần được chúc “cái sự sang” hoặc “có quan có tước” đầy mình. Nhưng, vẫn chỉ muốn làm một Giáo Dân hạng thứ, hoặc dân thường ở huyện. Cũng chỉ muốn xin hai chữ bình an và yên hàn...


 Lm. DÃ SƠN MINH CÁT ( Úc ), bản dịch của Mai Tá

 
 
 
  Lượt người xem: 1488 [ Giới thiệu cho bạn bè | Trang trước |  Đầu trang ]
 
Trung Tâm Mục Vụ Dòng Chúa Cứu Thế - 38 Kỳ Đồng, P.9, Q.3, Sài gòn - ĐT: 9.316.322 (255) - 9.319.835 - Email: ttmvcssr@hcm.vnn.vn